A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Cảm xúc đặc biệt nhân kỉ niệm 39 năm ngày nhà giáo Việt Nam 20/11

 

Cảm xúc trong một ngày đặc biệt 

         (Kỉ niệm 39 năm ngày nhà giáo Việt Nam 20/11/1982 – 20/11/2021)
    Thời gian thấm thoắt trôi qua, thế mà đã 26 năm tôi gắn bó với mái Trường mầm non Hoa Hướng Dương nơi đã gắn bó và để lại cho tôi thật nhiều cảm xúc. 26 năm - một chặng đường chưa phải là dài cũng không phải ngắn nhưng cũng đủ để tôi cảm nhận được những gì tốt đẹp nhất dưới mái trường này. Với tôi, mỗi ngày đến trường là một ngày vui. Chính nơi đây đã thắp lên trong tôi ngọn lửa, ước mơ cháy bỏng không ngừng và lý tưởng sống cống hiến cho nghề, cho đời, ươm những mầm non mơ ước cho bao thế hệ. Nơi đây tôi có các chị em đồng nghiệp như anh chị em trong gia đình luôn bên tôi giúp đỡ, dìu dắt để tôi ngày càng trưởng thành. Nơi đây tôi đã nhận được tình yêu thương chân thành, sự ngưỡng mộ, niềm tin của cha mẹ học sinh và các học trò nhỏ qua từng ánh mắt.

    Hòa trong không khí hân hoan cả nước đang hướng tới kỉ niệm 39 năm ngày Nhà giáo Việt Nam. Trong bối cảnh vô cùng đặc biệt dịch bệnh Covid đang trở nên phức tạp. Hôm nay, tôi rất vinh dự được thay mặt CB - GV – NV trường MN HHD nói lên những cảm xúc của mình trong ngày lễ Tôn vinh các thầy cô làm trong nghành giáo dục.
     Thế là tháng 11 đã về, trong suốt cuộc đời dạy học của mình, đây là lần đầu tiên được trải nghiệm một lễ kỷ niệm ngày nhà giáo Việt Nam đặc biệt “chưa từng có” vì đại Covid – 19. Ngày kỷ niệm ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 thật đặc biệt với tôi, các đồng nghiệp và các con học sinh”.
    Dù sân trường vẫn đầy nắng thu và gió thật nhẹ nhàng đùa vui với vườn cây xanh mát. Nhưng sân trường lại vắng tiếng cười, tiếng nói, vắng sự ồn ào đáng yêu củacác em HS trong ngày kỷ niệm nhà giáo VN 20/11.
     Trong lòng tôi luôn vang vọng câu nói “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư ”.
     Vâng! nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý!
      Trong tôi có biết bao cảm xúc dâng trào, biết bao mơ ước về một ngày mai tươi sáng. Những người thầy giáo cô giáo như những người lái đò cần mẫn chở khách sang sông mong đến ngày cập bến. Mỗi ngày trôi qua lại có thêm một niềm vui mới. Những chuyến đò ấy cứ âm thầm lặng lẽ suốt ngày đêm, bỏ lại sau lưng bao nỗi nhọc nhằn, bước qua mọi khó khăn phía trước với ý chí kiên cường lái đò tri thức cập bến được bình an.

        Tôi bước vào nghề dạy học thật đơn thuần như một lẽ tự nhiên. Thế nhưng ngày đầu đến lớp, tôi đã thật sự biết rằng, dạy học chính là lẽ sống, là tâm huyết của đời tôi. Tôi yêu biết bao những ánh mắt trong sáng, ngây thơ, những câu nói hồn nhiên, non trẻ khi các con làm quen với từng nét chữ, từng con số. Tôi quý những bỡ ngỡ, những tò mò khi các con khám phá thế giới xung quanh. Qua hình ảnh của các con, tôi như được sống lại thời thơ ấu. Nhưng quan trọng hơn là tôi nhận ra được những giá trị của cuộc sống. Thật hạnh phúc khi được làm một người đưa đò cần mẫn chở khách sang sông.

                                                                                          "Con đò mộc – mái đầu sương
                                                                                           Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày
                                                                                           Khúc sông ấy vẫn còn đây
                                                                                           Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông."

       Tháng 11 tới, trong tôi có biết bao cảm xúc dâng trào, biết bao mơ ước về một ngày mai tươi sáng. Tôi nhớ một câu danh ngôn đã nói rằng: “Nếu người kĩ sư vui mừng nhìn thấy cây cầu mà mình vừa mới xây xong, người nông dân mỉm cười nhìn đồng lúa mình vừa mới trồng thì người giáo viên vui sướng khi nhìn thấy học sinh đang trưởng thành, lớn lên”. Đúng vậy, tôi đã muốn mình là một kĩ sư tâm hồn để nhìn thấy hành trình hoàn thiện nhân cách trong từng lớp măng non, tôi muốn là một nấc thang trong bước đường đi tới vinh quang của các em. Chính vì những lẽ đó mà tôi đã luôn phấn đấu để trở thành một người giáo viên tốt, tiếp thêm tay chèo để lái con đò tri thức được cập bến thành công.

Cảm nhận của cô giáo Bùi Thị Hồng Phương – giáo viên mầm non

Cô đã gắn bó 26 năm với nghề nhà giáo tại ngôi trường Mầm non Hoa Hương Dương.


Tổng số điểm của bài viết là: 145 trong 32 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Tin liên quan
Tin tức mới nhất
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 3
Hôm qua : 163
Tháng trước : 12.835